12 thg 7, 2012

Tự do tôn giáo ở Việt Nam – sự thật không thể xuyên tạc


Trong chiếnlược “Diễn biến hòa bình” chống phá cách mạng nước ta, các thế lực thù địch đãvà đang sử dụng mọi thủ đoạn thâm độc. Trong đó, lợi dụng tự do tín ngưỡng, tôn giáo để vu cáo, xuyên tạc Nhà nước ta vi phạm dân chủ, nhân quyền, đàn áp tôngiáo, hòng tạo phản ứng tiêu cực trong một bộ phận chức sắc và tín đồ tôn giáolà một thủ đoạn mà chúng thường dùng.

Đạilễ rước, cung nghinh xá lợi Đức Phật lớn nhất Việt Nam
Đã trở thành thông lệ, cứ đến dịp tháng 3, tháng 9, Bộ Ngoại giaoHoa Kỳ lại tự cho mình cái quyền công bố báo cáo thường niên về tình hình nhânquyền và tự do tôn giáo ở các nước trên thế giới. Các tổ chức nhân quyền, cácphương tiện thông tin của Mỹ và các nước phương Tây được dịp phụ họa, “tát nướctheo mưa” tuyên truyền rùm beng về cái gọi là “vi phạm các quyền con người”,“quyền tự do tôn giáo trên thế giới”; trong đó, Việt Nam là một trong nhữngnước bị chỉ chích nặng nề. Không có gì mới lạ trong các luận điệu chỉ trích vềvi phạm nhân quyền, tự do tôn giáo của Mỹ và phương Tây đối với nước ta và cácnước trong nhiều năm qua. Vẫn giọng điệu của một kẻ kiêu căng, trịch thượng;vẫn một thái độ áp đặt, thiên kiến chủ quan, đòi hỏi một “tiêu chuẩn kép” vềdân chủ, nhân quyền, tự do tôn giáo; vẫn một thủ đoạn xuyên tạc, bôi đen mộtcách thô thiển bất chấp thực tế về những thành tựu to lớn của Việt Nam trong lĩnhvực nhân quyền, tự do tôn giáo, tín ngưỡng. Vậy mục đích của các nhà “dân chủ”Mỹ và phương Tây ở đây là gì? Phải chăng là vì quyền con người, vì đối thoạixây dựng? Những hành động thực tế của họ đã cho câu trả lời là không! Nói mộtcách rõ ràng hơn, thực chất là họ lợi dụng nhân quyền, tự do tôn giáo như mộtcông cụ chính trị nhằm bôi đen, hòng xóa bỏ chế độ chính trị ở các nước khôngthân thiện, gây áp lực để bảo vệ lợi ích và sự thống trị toàn cầu của Mỹ.

Chúng ta đều biết, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo là một trong nhữngquyền cơ bản của con người, được ghi nhận tại Điều 18 trong Tuyên ngôn nhânquyền toàn thế giới năm 1948 và được phát triển đầy đủ hơn trong Công ước quốctế về các quyền dân sự và chính trị năm 1966 của Liên hợp quốc. Theo đó, mọingười đều có quyền tự do tư tưởng, tự do tín ngưỡng và tôn giáo; không một aibị ép buộc làm những điều tổn hại đến quyền tự do lựa chọn một tôn giáo, một tínngưỡng; quyền tự do thực hành tôn giáo, tín ngưỡng có thể bị giới hạn… Như vậy,theo quan điểm của Liên hợp quốc và cộng đồng quốc tế, mặc dù là một quyền cơbản của con người, nhưng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo không phải là tuyệt đối,mà là một quyền có giới hạn. Sự giới hạn đó là cần thiết nếu việc thực hiện quyềnnày xâm hại tới an ninh quốc gia, trật tự xã hội, sức khỏe cộng đồng hoặc quyềnvà tự do cơ bản của người khác. Nói cách khác, ở tất cả các nước, các loại hìnhtổ chức tôn giáo đều được tự do hoạt động nhưng phải trong giới hạn của hiếnpháp và pháp luật. Mọi hành vi hoạt động tôn giáo gây hại đến an ninh quốc gia,trật tự, an toàn xã hội, vi phạm đạo đức và các quyền của người khác…, đều bịcấm và nghiêm trị theo pháp luật. Những tổ chức hoạt động mê tín dị đoan, giả danhtôn giáo, giáo phái cực đoan đều không được thừa nhận có tư cách và quyền nhưmột tôn giáo. Hầu hết các quốc gia trong cộng đồng quốc tế đều ghi nhận và thựchiện quyền này trong hiến pháp, pháp luật của mình.

Đối với nước ta, Điều 70 Hiến pháp năm 1992 nêu rõ: “Công dân có quyềntự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáođều bình đẳng trước pháp luật. Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáođược pháp luật bảo hộ. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặclợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà nước”.Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo năm 2004, Nghị định số 22/NĐ-CP, ngày 11-5-2005của Chính phủ và nhiều văn bản quy phạm pháp luật khác đã quán triệt và thể chếhóa đầy đủ những quan điểm, chủ trương, chính sách tín ngưỡng, tôn giáo của Đảngvà Nhà nước ta trong giai đoạn hiện nay. Các quy định pháp lý đó không nhữngphù hợp với tinh thần và nội dung tự do tín ngưỡng, tôn giáo của Công ước quốctế về các quyền dân sự và chính trị, mà còn đáp ứng nhu cầu tín ngưỡng, tôngiáo của nhân dân, củng cố niềm tin, tạo động lực để đồng bào các tôn giáo“đồng hành cùng dân tộc”, “sống tốt đời, đẹp đạo”, góp phần quan trọng vào củngcố khối đại đoàn kết toàn dân tộc, thực hiện thắng lợi sự nghiệp xây dựng vàbảo vệ Tổ quốc.

Tuy nhiên, với mục tiêu xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng và chế độXHCN ở Việt Nam, các thế lực thù địch trong và ngoài nước mưu toan phá hoại khốiđại đoàn kết toàn dân, chia rẽ các tôn giáo, chia rẽ người có đạo và người khôngcó đạo. Chúng xuyên tạc, vu cáo, bôi đen tình hình nhân quyền, tự do tôn giáo ởViệt Nam; tung ra nhiều luậnđiệu xằng bậy: “ở Việt Namkhông có tự do tôn giáo”, Đảng Cộng sản “vô thần” chủ trương xóa bỏ tôn giáo.Gần đây, khi một số đối tượng lợi dụng tự do tôn giáo để hoạt động chống pháchính quyền, vi phạm pháp luật, bị cơ quan chức năng Việt Nam xử lý theo quyđịnh của pháp luật thì họ tìm cách xuyên tạc, vu cáo Nhà nước Việt Nam “đàn áptôn giáo”, “bóp nghẹt tôn giáo”, “bắt giam các nhà tu hành vì lý do tôn giáo”,v.v.

Quan điểm nhất quán của Đảng ta về tín ngưỡng, tôn giáo đã khẳng định:Đồng bào các tôn giáo là một bộ phận của khối đại đoàn kết toàn dân tộc; tínngưỡng, tôn giáo là nhu cầu tinh thần của một bộ phận nhân dân, đang và sẽ tồntại cùng dân tộc trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Chính sách, phápluật của Nhà nước ta về tín ngưỡng, tôn giáo đã xác định rõ quyền hạn hoạt độngcủa các tổ chức, cá nhân các tôn giáo trong việc quản đạo, hành đạo, truyền đạo;nơi thờ tự của các tôn giáo được Nhà nước bảo hộ; việc thành lập tổ chức tôngiáo phải được cơ quan nhà nước có thẩm quyền cho phép; hoạt động tín ngưỡng,tôn giáo phải đúng quy định của pháp luật, phù hợp với đạo đức, văn hóa vàthuần phong mỹ tục của dân tộc. Trách nhiệm của cơ quan quản lý nhà nước đối vớicác tổ chức tôn giáo và hoạt động tôn giáo được quy định cụ thể và hết sức rõràng, theo hướng tích cực cải cách thủ tục hành chính về thời gian, trình tự thẩmquyền giải quyết của các cấp chính quyền nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho cáctổ chức, cá nhân tôn giáo hoạt động. Không chỉ được thể hiện bằng các quan điểm,chính sách mà trên thực tế, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi công dân,của mọi tổ chức tôn giáo chân chính với hàng chục triệu tín đồ trên cả nước luônđược Đảng, Nhà nước và các cấp chính quyền quan tâm, tôn trọng và tạo điều kiệnhoạt động, phát triển. Ở Việt Nam, không có bất kỳ ai bị bắt, giam giữ hoặc kiểmsoát, truy bức vì lý do tôn giáo; những người theo tín ngưỡng, tôn giáo được tựdo sinh hoạt, thờ cúng, tiến hành các nghi lễ tôn giáo trong khuôn khổ pháp luật.Đó là sự thật không thể chối cãi, phủ nhận và trên thực tế đã và đang diễn rahằng ngày, hằng giờ trên dải đất hình chữ “S”.

Song, thật nực cười là họ lại không thấy những điều mà ai cũng thấy,hoặc thấy nhưng phớt lờ những chính sách đúng đắn và nỗ lực của Nhà nước Việt Nam về tínngưỡng, tôn giáo. Liên tiếp nhiều năm qua, ở nước ngoài, một số nghị sĩ tại Hạviện Hoa Kỳ luôn thể hiện thái độ, quan điểm cực đoan, thiếu công bằng để “đánhgiá” vấn đề tự do tôn giáo ở Việt Nam. Họ luôn đưa ra đòi hỏi ngangngược, vô lối nhằm kích động, hà hơi tiếp sức cho một số công dân Việt Nam lợidụng vỏ bọc “hoạt động dân chủ, nhân quyền”, “tự do tôn giáo” để vi phạm phápluật. Thậm chí họ còn lên án, đòi Chính phủ ta “công nhận” các tổ chức tôn giáogiả hiệu, như: Giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất, Tin lành Đề Ga và canthiệp đòi thả các “tù nhân tôn giáo”. Đặc biệt vừa qua, trong “Dự luật Nhân quyềnViệt Nam năm 2012” do ông Cơ-rít Xi-mít, nghị sĩ Đảng Cộng hòa (Hoa Kỳ) là tácgiả đã vu cáo Nhà nước Việt Nam vi phạm nhân quyền, trong đó có quyền tự do, tínngưỡng tôn giáo và kiến nghị đưa Việt Nam vào danh sách các quốc gia cần quantâm đặc biệt về tôn giáo (CPC). Đây là những luận điệu đầy định kiến, một chiều,xuyên tạc, không khách quan, vô căn cứ của các tổ chức nhân quyền nước ngoài.Họ đã cố tình không nhận ra rằng, sau hơn 25 năm đổi mới đất nước, Việt Nam đãcó sự phát triển vượt bậc về mọi mặt; trong đó, quyền con người, quyền tự dotôn giáo được bảo đảm ngày một tốt hơn; các tôn giáo đã phát triển nhanh cả vềsố lượng tín đồ và cơ sở thờ tự. Nếu như năm 2006, cả nước mới có 6 tôn giáo và16 tổ chức tôn giáo được công nhận và đăng ký hoạt động, thì đến nay đã có 12 tôngiáo và 37 tổ chức tôn giáo với trên 20 triệu tín đồ, chiếm 25% dân số cả nước.Điều đó chứng tỏ sự phát triển của các tôn giáo ở Việt Nam là tốt đẹp và luậnđiệu vu cáo Việt Nam “đàn áp tôn giáo” là hoàn toàn bịa đặt. Hiện nay, cả nướccó gần 100.000 chức sắc tôn giáo, trên 22.000 cơ sở thờ tự, trong đó có nhiềucông trình được trùng tu, xây mới. Tính riêng hai năm 2010 và 2011 đã có gần500 công trình tôn giáo được xây mới, hơn 600 cơ sở thờ tự được nâng cấp, sửachữa khang trang, đáp ứng nhu cầu tín ngưỡng của một bộ phận nhân dân. Các cơsở đào tạo chức sắc tôn giáo với đủ các cấp học, như: Học viện Phật giáo, Chủngviện Thiên chúa giáo và các trường cao đẳng, trung cấp của các tôn giáo đã vàđang hoạt động với sự giúp đỡ của các cấp chính quyền địa phương. Hoạt động báochí, in ấn, xuất bản trong lĩnh vực tôn giáo được đẩy mạnh, riêng Nhà xuất bảnTôn giáo đến nay đã xuất bản hơn 4.000 đầu sách với số lượng hàng chục triệu bản.Sự thật về tự do tôn giáo ở Việt Nam còn được thể hiện ở nhiều sựkiện, hoạt động tôn giáo sôi động. Năm 2011, Lễ Bế mạc Năm Thánh 2011 của Giáohội Công giáo Việt Nam được tổ chức long trọng tại giáo sứ La Vang, tỉnh QuảngTrị; Đại lễ kỷ niệm 72 năm khai sáng đạo Phật giáo Hòa hảo; Đại lễ kỷ niệm 30năm thành lập Giáo hội Phật giáo Việt Nam và đón nhận Huân chương Hồ Chí Minh;Đại hội Giới trẻ giáo tỉnh Hà Nội lần thứ IX với sự tham gia của hơn 2 vạn bạntrẻ Công giáo đến từ 10 giáo phận, 26 tỉnh, thành phố thuộc giáo tỉnh Hà Nội…,góp phần tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Không phủ nhận rằng, hoạt động tôn giáo và công tác quản lý nhà nướcvề tôn giáo vẫn còn bất cập, hạn chế ở một vài địa phương trong một số vụ, việccụ thể; nhưng về cơ bản, lãnh đạo các chức sắc tôn giáo tại Việt Nam và đôngđảo những người có lương tri trên thế giới đến thăm Việt Nam đều thừa nhận nhữngthành tựu to lớn của nước ta trên lĩnh vực tôn giáo. Ông Nguyễn Cao Kỳ – mộtngười từng làm Phó Tổng thống chính quyền Sài Gòn – khi về thăm Việt Nam, chứngkiến sự thật đã thốt lên rằng: “Không phải riêng tôi, mà cả trăm, nghìn Việtkiều về thăm quê hương đều thấy chùa chiền được xây cất ngày càng nhiều, ngườiđi chùa, đi nhà thờ đông nghìn nghịt, hoàn toàn không có sự cấm đoán. Nếu mànói về tự do tôn giáo thì thật sự có tự do, không ai có thể chối cãi được”. Năm2009, Đoàn Ủy ban Tự do tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ do Phó Chủ tịch M.L Cro-ma-tidẫn đầu đến thăm và làm việc tại Việt Nam đã nhận xét: “Tự do tôn giáo, tínngưỡng ở Việt Nam đã được mở rộng và có nhiều tiến bộ, nhiều điểm đáng khíchlệ”. Có thể dẫn câu nói của cựu Đại tá Mỹ An-đrê Xau-va-gốt từng tham chiến tạiViệt Nam, Cố vấn Hội đồng Thương mại Mỹ – Việt thay lời kết: “Với tư cách làngười nước ngoài sống và làm việc ở Việt Nam đã lâu, tôi hoàn toàn không đồng ývới bản báo cáo hằng năm của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về tự do tôn giáo ở Việt Nam…Tôi khẳng định rằng, những người bị bắt tại Việt Nam không bao giờ vì lý do tôngiáo, mà là vì vi phạm pháp luật của chính đất nước đã nuôi dưỡng họ. Tôi nghĩ,một số thành phần thù địch ở Mỹ cố tình xuyên tạc về tình hình tôn giáo ở Việt Nam mà không hiểu thực tế vì chưa bao giờ họ đặtchân đến Việt Nam,chỉ nghe lời xuyên tạc và đi theo một cách mù quáng”.

Nguồn: tapchiqptd

2 nhận xét:

  1. Nặc danh13/7/12 3:21 SA

    Dân chủ là mục tiêu tiến đến của nước ta, vì vậy nó chưa có . Nếu không có thì làm sao vi phạm . Đúng là bọn phản động vu khống .

    Trả lờiXóa
  2. Bài viết giống đứa nhỏ đọc thuộc lòng....như vẹt

    Trả lờiXóa