Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn my. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn my. Hiển thị tất cả bài đăng

4 thg 6, 2012

Mỹ muốn gì khi quay lại Cam Ranh ?

Có mặt tại Cam Ranh (Khánh Hòa) hôm Chủ nhật 3/6, Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta nói việc tàu Mỹ được tiếp cận cảng này là một yếu tố quan trọng cấu thành quan hệ Mỹ-Việt.

Ông Panetta đưa ra phát biểu vừa kể giữa lúc ông đang đi thăm cảng nước sâu tại Vịnh Cam Ranh, từng là một căn cứ quân sự Mỹ và trung tâm tiếp tế trong thời Chiến tranh Việt Nam,  một ngày sau khi phác họa chiến lược của Hoa Kỳ chuyển trọng tâm sang Châu Á.

Bộ trưởng Leon Panetta đang ở thăm chính thức Việt Nam
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ cũng đi tham quan một tàu vận tải của Hải quân Hoa Kỳ đang được bảo trì tại Vịnh Cam Ranh. Ông cũng nói trong cuộc họp báo trên khoang tàu tiếp vận hải quân Richard E. Byrd rằng cảng Cam Ranh có thể đóng vai trò lớn trong chiến lược chuyển dịch cơ cấu quân sự của Mỹ sang khu vực châu Á-Thái Bình Dương.

 Âm mưu và thủ đoạn

Cảng Cam Ranh là cảng Quân sự chiến lược quan trọng việc quan sát tình hình chiến sự trên biển Đông. Từ khi chiến tranh Việt nam kết thúc năm 1975, Mỹ rút quân về và trả lại cho Việt Nam.

Hiện nay tranh chấp biển Đông đang nóng, Mỹ đã điều nhiều tàu chiến đến khu vực Châu Á - Thái Bình Dương nhằm mục đích gì ? Giải quyết tranh chấp trên luật Quốc Tế ? hay tìm kiếm một cái gì đó từ đây ? Được biết ông Penetta là giới chức cấp cao đầu tiên của Hoa Kỳ tới thăm cảng Cam Ranh từ hồi kết thức chiến tranh 1975.

Giả dụ khi chiến sự xảy ra trên biển Đông, việc hậu, tình báo không đâu thuật lợi bằng cảng Cam Ranh. Trong năm 2012 Mỹ muốn bán nhiều loại vũ khí quân sự hiện đại cho Việt Nam. Tất cả những hành động của Mỹ cũng đủ để cho ta thấy mưu đồ và tham vọng của Mỹ.

Trước sự phát triển của Trung Quốc về kinh tế lẫn quân sự, các cường quốc đều lo ngại sự bành trướng quá mức của Trung Quốc khi nước này liên tiếp phá vỡ các hiệp định về an ninh khu vực lẫn hiệp định quốc tế.


Sáng nay 4/6, Bộ trưởng Bộ quốc phòng Phùng Quang Thanh sẽ có buổi hội đàm với ông Panetta. Cuộc hội đàm sẽ vạch ra những kế hoạch gì khi Mỹ sẽ được sự trợ giúp từ Cảng Cam Ranh và Việt Nam sẽ có được những gì từ Mỹ ?

Thông tin sẽ được cập nhật trong bài viết tới.

Nguồn: Tổng hợp

1 thg 6, 2012

Việt Nam diễn tập bắn đạn thật trên biển Đông

Sáng 31/5, Quân khu 5 vừa  thực hiện cuộc diễn tập bắn đạn thật trong nỗ lực tăng cường năng lực phòng thủ biển tại khu vực huyện Phù Mỹ, Bình Định.

Tham dự buổi diễn tập có Thiếu tướng Trần Quang Phương, Chỉnh uỷ Quân khu 5 và Thiếu tướng Nguyễn Long Cáng, Phó tư lệnh, Tham mưu trưởng quân khu.

Đây là cuộc diễn tập bắn đạn thật với mục tiêu vận động trên biển, nhằm kiểm tra kết quả huấn luyện và khả năng cơ động sẵn sàng chiến đấu của lực lượng quân khu..

Quân đội Việt Nam đang nỗ lực tăng cường khả năng phòng thủ biển
Với mục tiêu giả định là 'tàu địch' vận động cách xa 7km, pháo binh của trung đoàn 368 được nói đã bắn trúng đích, hạ mục tiêu.

Ngoài các cuộc diễn tập bắn đạn thật phòng không thực hiện nhiều lần, quân đội Việt Nam bắt đầu tổ chức các cuộc diễn tập bắn đạn thật trên biển, được cho là tối quan trọng trong việc tăng cường năng lực phòng thủ, đối phó với các đe dọa từ tàu chiến nước ngoài.

Hoạt động này đặc biệt thu hút sự chú ý, khi căng thẳng đang gia tăng quanh tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông giữa Việt Nam và Trung Quốc.

Quan ngại trước việc căng thẳng vấn đề tranh chấp trên biển Đông, động thái này của Bộ Quốc phòng Việt Nam cho thấy sự quyết tâm bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ.

Về phía Thế giới, cả Trung Quốc, Philippines, Mỹ và gần đây nhất là Nhật Bản đã chen 1 chân vào biển Đông nhằm tìm kiếm tài nguyên biển.

Cùng ngày thì các trang mạng Việt Nam đã đăng bài "Người Trung Quốc đóng bè trên vịnh Cam Ranh". Ai cũng biết, Cam Ranh là một quân cảng “nhạy cảm” về chiến lược quân sự, nhưng từ những bè cá của người Trung Quốc này có thể “nhòm” khá rõ quân cảng. Sự việc này bước đầu cho thấy Trung Quốc đang muốn thăm dò động thái của các nhà chức trách Việt Nam về vấn đề biển Đông.

 Nguồn: Tổng hợp.

30 thg 5, 2012

Trung Quốc muốn gì tại châu Á?

Để có nhiều năng lượng hơn nữa và ít lệ thuộc vào bên ngoài, Trung Quốc cần một tiến trình Helsinki năm 1975 chứ không phải là một cuộc chạy đua hải quân năm 1908.

Ở sườn phía Đông và dốc của lục địa Á - Âu, nền kinh tế phát triển chóng mặt của Trung Quốc đang "quá nóng" và hội nhập sâu vào hệ thống đôla dầu lửa. Bắc Kinh hiện không thể dự tính cũng như không có đủ lực để tự cung cấp bất kỳ nguồn tài nguyên nào trong quá trình tìm kiếm nguyên liệu thay thế. Thu nhập của Trung Quốc phụ thuộc lớn vào xuất khẩu và dự trữ của nước này chủ yếu là sự pha trộn của các trái phiếu kho bạc Mỹ và đồng USD.

Để tiếp tục là một thực thể chính trị - xã hội và kinh tế độc lập đạt thành quả ngoạn mục, Trung Quốc cần nhiều năng lượng hơn nữa nhưng phải ít lệ thuộc vào bên ngoài.

Về đối nội, các sức ép dân số - nhập cư là rất lớn, các nhu cầu khu vực cao, và kỳ vọng lớn. Vì phụ thuộc rất lớn vào nguồn năng lượng từ bên ngoài, Trung Quốc dường như đang chuyển sang nâng cấp quân đội của mình hơn là hướng tới các giải pháp năng lượng thay thế/ các đầu tư vào công nghệ xanh - vì họ không có thời gian, kế hoạch cũng như nguồn lực để làm hai việc một lúc.

Bắc Kinh có thể nghĩ rằng việc kéo dài chính sách ngăn chặn, đặc biệt tại biển Đông, sẽ đến lúc không thể chịu được, và đồng thời họ sẽ có được năng lượng hóa thạch (ở châu Phi và vùng Vịnh), và thậm chí với giá rẻ hơn nhờ sự trợ giúp của các tàu chiến.

Trên thực tế, kế hoạch cải tiến quân đội sắp tới của Trung Quốc sẽ chỉ củng cố thêm các thỏa thuận an ninh song phương mới và đang có với các nước láng giềng, mà đầu tiên là với Mỹ - vì hiện nay tại châu Á, không ai muốn trở thành bị động. Rốt cuộc, điều này có thể tạo ra một sự cô lập về chính trị và quân sự (cộng thêm gánh nặng tài chính) đối với Trung Quốc, việc sẽ giúp giải thích cho và làm giảm bớt sự hiện diện mạnh mẽ hơn của quân đội Mỹ tại châu Á - Thái Bình Dương, đặc biệt là tại biển Đông.


Do đó, việc Trung Quốc chiếm đoạt nhiên liệu hóa thạch hay cạnh tranh quân sự để giành quyền kiểm soát trên biển không phải là một thách thức, mà là một động lực cho tư thế của Mỹ ở châu Á - Thái Bình Dương và trên toàn cầu. Mỹ không thể không thừa nhận rằng hiện một nửa hàng hóa thế giới đang phải đi qua biển Đông.

Vì vây, Mỹ muốn khai thác mọi cuộc tranh chấp lãnh thổ trong khu vực và các xích mích khác để phục vụ lợi ích an ninh cho mình, trong đó có việc chia sẻ với các đối tác trong khu vực gánh nặng chi phí cho sự hiện diện quân sự của họ, cũng như duy trì vị trí chủ đạo trong khu vực biển tại châu Á này - vùng biển kéo dài từ vịnh Persic đến Ấn Độ Dương, qua Malacca và biển Đông tới Đông Bắc và Trung Thái Bình Dương.

Thách thức thực sự luôn là tối ưu hóa chi phí (về chính trị tinh thần và tài chính) trong khi vẫn đáp ứng các mục tiêu chiến lược quốc gia. Trong trường hợp này, đây có thể là một sự trở lại kiên quyết của Trung Quốc trong lĩnh vực công nghệ xanh, gắn liền với xây dựng các công ty đa phương tại châu Á.

Nếu không lập lại mối quan hệ hữu nghị với các "nhà vô địch" về chủ nghĩa đa phương tại châu Á - như Indonesia, Ấn Độ và Nhật Bản - thì Trung Quốc không có môi trường để phát triển một cách nghiêm túc và nổi lên như một lãnh đạo toàn cầu hùng mạnh, lâu dài và đáng tin cậy. Vì vậy, cái mà Trung Quốc cần tại châu Á không phải là một cuộc chạy đua hải quân năm 1908, mà là một tiến trình Helsinki năm 1975.

Lựa chọn chiến lược của Trung Quốc sẽ có tác động mạnh tới sân khấu sôi động tại châu Á - Thái Bình Dương. Tuy nhiên, các thông điệp cũng rõ ràng: một lực lượng quân đội xác quyết - không thân thiện, công nghệ mới - khiến các nước láng giềng quan tâm.

Với cái đà hiện nay, khó tưởng tượng ra trong vài thập kỷ tới một nước nào đó có thể chơi hay hơn Mỹ trên sân chơi toàn cầu về an ninh - dầu lửa, tài chính - dầu lửa và quân sự - dầu lửa. Nhìn vào sự hội tụ dầu lửa - tài chính - công nghệ - quân sự, có thể thấy kiểu đối đầu này bị điều khiển bởi Mỹ và các đồng minh thân cận của họ, và sẽ chỉ có ích cho họ trong tương lai.

Trong lòng nhóm nước thuộc OECD/IEA, hoặc nhỏ hơn như G-8 (những nước có nguồn lực, cơ sở hạ tầng, truyền thống và kinh nghiệm để đạt các bước đột phá về công nghệ nền tảng), chỉ Nhật Bản là nước có thể thực sự tính đến một sự vực dậy kiểu chữ U về công nghệ xanh hay công nghệ tái sinh.

Sự phụ thuộc quá lớn của Tokyo vào năng lượng từ bên ngoài là tuyệt đối và kéo dài. Sau thảm kịch hạt nhân gần đây, Nhật Bản sẽ cần một vài năm để vượt qua cú sốc này về tâm lý và kinh tế - nhưng họ sẽ học được một bài học mới.

Đối với một nền kinh tế lớn và dân số đông, lại nằm trên một khu vực đất đai rộng lớn liên tiếp bị thiên tai tàn phá (và còn phụ thuộc vào một ảnh hưởng bên ngoài khác - nguồn dầu mỏ Arập) như quốc đảo Mặt trời mọc, rất có thể một bước thay đổi mang tính quyết định hướng tới năng lượng xanh là con đường duy nhất để Nhật Bản sống sót, tái sinh và, nếu có thể, tự giải phóng mình.

Một phần quan trọng trong thỏa thuận an ninh Mỹ - Nhật là Mỹ đảm bảo an toàn cho các tuyến cung cấp năng lượng cho Tokyo (vốn đã trở nên phi quân sự sau chiến tranh thế giới thứ hai). Sau trận quyết chiến với động đất - sóng thần - phóng xạ gần đây, và sau khi chứng kiến những "đợt sóng" quân sự /hải quân của Trung Quốc vừa qua, Nhật Bản sẽ khó tránh khỏi việc nghĩ lại và xem lại chính sách năng lượng của mình.

Tokyo ý thức rõ rằng sự thiển cận về địa chiến lược tại châu Á là rất lớn và kéo dài, vì nhiều nước châu Á hoặc bị mắc kẹt trong chủ nghĩa khu vực hẹp hòi hoặc bảo vệ chủ nghĩa ích kỷ về kinh tế của mình.

Cuối cùng, Nhật Bản là nước châu Á duy nhất thực sự học được bài học từ các diễn biến lịch sử hiện đại của mình, họ học được tất cả những hạn chế của việc phô trương quyền lực cứng và các lực lượng kháng cự mạnh của các nước láng giềng.

Tuy nhiên, lịch sử cận đại và hiện đại của Trung Quốc và Ấn Độ, hai nước khác có ảnh hưởng lớn tại châu Á, lại không "tặng" cho họ một kinh nghiệm tương tự. Điều đó cho thấy Viễn Đông sẽ là một khu vực có thể phát triển công nghệ xanh và một điểm đến thu hút nhiều nước châu Á trong thập kỷ tới./.

Nguồn: tuanvietnam.