Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn tài sản. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tài sản. Hiển thị tất cả bài đăng

5 thg 7, 2012

Gia đình giàu nhất Việt Nam có tài sản không "ảo"

Sở hữu khách sạn Carter ngay tại trung tâm quảng trường Thời đại (Mỹ), gia đình ông Trần Đình Trường được cho là nắm giữ khối tài sản thực hơn 1 tỷ USD.

Ông Trần Đình Trường và khách sạn Carter tại trung tâm New York.

Năm 2005, nhà văn Dương Kỳ Anh đã xuất bản cuốn sách: “Ai là người giàu nhất Việt Nam” và được đón nhận. Từ đó đến nay, ông đã tiếp tục tìm hiểu, thu thập tài liệu, đối chiếu, tham khảo với những người giàu trên thế giới và ông viết cuốn “Gia đình nào giàu nhất Việt Nam?” sẽ  xuất bản vào năm tới. Chúng tôi trích đăng một số bài viết trong cuốn sách hấp dẫn này.

Theo số liệu thống kê tài sản được công khai trên phượng tiện thông tin đại chúng thì gia đình ông Phạm Nhật Vượng được coi là giàu nhất Việt Nam hiện nay. Ông Phạm Nhật Vượng có tài sản là 16.764 tỷ đồng. Hiện ông đang là chủ tập đoàn VINGROUP. Bà Phạm Thu Hương vợ ông Phạm Nhật Vượng có 2.891 tỷ. Em ruột bà Phạm Thu Hương là Phạm Thúy Hằng có 1.919 tỷ.

Trong số 10 người giàu nhất trên sàn chứng khoán Việt Nam năm 2011, thì cả ba người trong gia đình ông Phạm Nhật Vượng đều có mặt. Phạm Nhật Vượng đứng thứ nhất. Phạm Thu Hương đứng thứ ba. Còn Phạm Thuý Hằng đứng thứ năm. Đó là con số thống kê trong những ngày cuối cùng của năm 2011 trên sàn chứng khoán Việt Nam.

Như vậy cộng lại, gia đình này đã có 21.574 tỷ đồng, tương đương  một tỷ USD thời điểm hiện nay.

2 thg 7, 2012

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng: “Hết sức sốt ruột” trước tham nhũng, hư hỏng

Hiện tượng hư hỏng, tham nhũng, tiêu cực đúng là lắm lúc nghĩ hết sức sốt ruột, nhìn vào đâu cũng thấy, sờ vào đâu cũng có, song phải có cái nhìn khách quan, biện chứng để không mất phương hướng… Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại buổi tiếp xúc cử tri quận Ba Đình (Hà Nội), sáng 29/6.

Với sự tham gia của gần 150 cử tri, trong đó có gần 50 vị không giữ chức vụ từ tổ trưởng dân phố trở lên, cuộc tiếp xúc đã ghi nhận nhiều ý kiến thẳng thắn trên tinh thần xây dựng ở cả hoạt động của Quốc hội và các lĩnh vực khác của đời sống xã hội.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trò chuyện với cử tri quận Ba Đình
Nghị quyết Trung ương 4 về Xây dựng Đảng đáp ứng được nguyện vọng và mong mỏi của dân, là việc làm cấp bách của Đảng trong tình hình hiện nay, nhân dân đang trông chờ Nghị quyết được triển khai thế nào, thực hiện thế nào trong thời gian tới, ông Vũ mạnh Hiền, phường Điện Biên phát biểu.

Đề nghị phải gương mẫu thực hiện Nghị quyết từ trên xuống, cử tri Phan Ngọc Minh, phường Điện Biên phản ánh ý kiến của dân rằng, cứ nói chống tham nhũng nhưng hiếm thấy cán bộ tự khai nhiều tài sản và “không thấy ông nào nghèo cả”.

Các cơ quan chức năng của Chính phủ đã làm và đang làm rất nhiều cho nhân dân nhưng hình như chưa thật sâu, chưa đủ, chưa hiệu quả, rất nhiều lãnh đạo khi xuống cơ sở hứa suông rất nhiều, cử tri Đức Trung đến từ phường Kim Mã nhận xét.

Đại gia và...quan chức

Có hai câu chuyện, ngẫu nhiên không hẹn mà thành "gặp nhau cuối tuần", nhưng không phải để bạn đọc cười, mà đọc xong, hẳn nó thành "ga la"... khóc.

Đó là chuyện về đại giaquan chức, hai giai tầng muôn thuở hấp dẫn, từ người đẹp chân dài đến thường dân chân đất.

"Liêu trai chí dị" thời nay
Khu mộ của ông Đ hiện đã xây hoàn chỉnh với 2 ngôi cạnh nhau, phía trên có 2 tấm bê tông lớn.
Đại gia được nói ở đây, khiến bạn đọc chú ý vì sự khác người và khác đời. Đang sống sờ sờ, khỏe mạnh, đẹp đẽ ở Hà Nội, ông N. C. Đ. bỏ lên Lương Sơn (Hòa Bình) mua 24 héc ta đất rừng, làm trang trại. Chuyện có thế thì chả đáng nói, vì khối đại gia thời buổi này đều có trang trại cuối tuần.

Đáng nói ở chỗ đại gia này, xây mộ chờ... ướp xác mình.

Mới nghe tưởng như của tiểu thuyết Tàu, vì nó nhang nhác cái lo xa của các bậc đế vương xưa, phòng ngừa khi nằm xuống, bị dân "đào mồ, đào mả". Ông Đ. cũng chẳng giấu, khi nói xổ toẹt: "Công trình này tốn rất nhiều tỷ đồng. Tôi chỉ là "phó thường dân" nhưng muốn làm 1 khu mộ ngang với mộ... Tào Tháo".

Nhưng chuyện kể của ông Đ. còn có vẻ hấp dẫn hơn cả tiểu thuyết Tàu, vì nó lại có chút nhang nhác chất "liêu trai chí dị".